Truyền thuyết về thác Trị An – sự tích thác trị an

Ngày xưa ở vùng Đồng Nai, sở hữu một bộ tộc du mục thuộc dân tộc Châu Mạ chuyên sống bằng nghề nương rẫy và săn bắt thú rừng. Đứng đầu bộ tộc này là tù trưởng Xơ-ra-đi, tuy râu tóc đã bạc phơ nhưng ông còn rất khỏe mạnh.

Xơ-ra-đi-na là con trai to của tù trưởng Xơ-ra-đi, được cha truyền nghề cung ná từ nhỏ nên sớm trở thành tay thiện xạ. Trong một ngày Xơ-ra-đi-na sở hữu thể đơn thuần hạ hai con hổ. Chàng còn tồn tại thể hạ được cả loài cá sấu hung tợn đã một thời gây kinh khủng ở vùng giáp sông Bé và sông Đồng Nai.

Lúc bấy giờ ở thượng nguồn sông Đồng Nai sở hữu nàng Điểu Du là trưởng nữ của tù trưởng Điểu Lôi, người Châu Ro. Điều Du say mê tập tành phóng lao với chí hướng nối nghiệp cha. Chính cô đã trừ được con voi một ngà hung tợn ở vùng Đạt Bo.

Tiếng thơm chứa cánh xa. Tài thiện nghệ của Xơ-ra-đi-na gây được sự cảm mên trong lòng Điểu Du. Và Xơ-ra-đi-na cũng muốn được họp mặt người con gái nổi tiếng về tài phóng lao ở miền thượng du dòng sông.

Năm trước, trời hạn hán. Những con suối to nhỏ đều khô cạn. Cả người lẫn thú đổ xô ra sông tìm nước uống. Một hôm trời chuyển giông, mây đen nghiêng ngả trên vòm trời. Một chiếc xuồng độc mộc chở một thiếu nữ vội vàng xuôi mau vô bờ. Bỗng một con cá sấu từ dưới nước nổi lên và đuổi theo chiếc xuồng. Nhanh chóng hai mũi lao từ tay Điểu Du phóng nhanh về phía con cá sấu. Nó bị thương nên càng vùng vẫy, lồng lộn, há mồm định nuối chửng cả chiếc xuồng và người con gái. Trong cơn nguy hiểm may sao thuyền của Xơ-ra-đi-na vừa kịp xuất hiện. Nhanh như chớp, chàng bắn liền hai phát tên. Cá sấu trúng tên chạy được một đoạn thì chìm nghỉm.

Xơ-ra-đi-na và Điểu Du quen nhau từ đó. Họ trở thành đôi bạn xuôi ngược dòng sông. Dần dần họ yêu nhau. Mối tình của hai người được Xơ-ra-đi và Điểu Lôi chấp thuận. Theo phong tục hồi trước, trước ngày cưới, Xơ-ra-đi-na phải về ở rể bên đàng gái. Xơ-ra-đi cho con trai mình chiếc tù và, đồng thời dặn dò thêm:

 – Gặp trắc trở thì thổi tù và, sẽ sở hữu người tới giúp.

Xơ-ra-đi-na lên con ngựa trắng tiến về miền thượng du. Đi một đạon đường, gặp con suối cạn, Xơ-ra-đi-na phải dìu ngựa qua những gộp đá lởm chởm. Đột nhiên từ trên cây cổ thụ một con hổ xám phóng xuống ôm choàng lấy Xơ-ra-đi-na.

Này là một gã đàn ông đội lốt hổ. Nó vừa đánh nhau với Xơ-ra-đi-na vừa hăm dọa:

– Thần hổ đây! Tao sẽ thịt mày vì mày sở hữu tội …

Xơ-ra-đi-na nào phải tay vừa. “Thần hổ” bị đánh ngã, bèn xông tới toan cướp ngựa. Con ngựa trắng hí lanh lảnh, chồm lên dữ dội. “Thần hổ” bị ngựa đá, phóng nhanh vào rừng.

Đi thêm được một đỗi ngắn, Xơ-ra-đi-na thấy Điểu Du ra đón chàng ở bìa rừng. Đàng xa Điểu Lôi cũng vừa tới.

Nhân lúc ngồi nghỉ, Xơ-ra-đi-na hỏi Điểu Du:

– Vùng này sở hữu hổ ko em?

Điểu Du cười đáp:

 – Thằng thầy mo Sang Mô đó. Nó bày trò hù dọa dân làng. Nó oán em lắm, vì em ko ưng nó.

Thấy bóng Sang Mô loáng thoáng sắp đó, Xơ-ra-đi-na lên tiếng:

– Mời anh Sang Mô tới uống rượu với chúng tôi.

Sang Mô tới, hắn trừng mắt nói với Xơ-ra-đi-na:

– Anh là kẻ xa lạ, tới đây để làm gì?

Một lát, hắn nhìn Xơ-ra-đi-na cười thâm độc:

 – Nghe nói anh nổi tiếng về tài thiện xạ. Vậy ta thách anh: nếu anh bắn trúng chiếc lá chót trên cành cây ta đang cầm trong tay thì ta sẽ nhường Điểu Du cho anh.

Hắn bẻ một nhánh quít rừng và giơ lên. Hắn vừa thách vừa lắc lắc bàn tay làm nhánh quít run rẩy như gặp gió.:

 – Nào, bắn đi!

Ngừng một phút, Xơ-ra-đi-na quát to.

– Thần hổ, coi đây!

Sang Mô giật thột, ngừng tay. Xơ-ra-đi-na bắn mũi tên xuyên qua chiếc lá chót. Mọi người reo hò hoan hỷ.

Lễ cưới diễn ra trọng thể. Đâm trâu, rượu ngon, múa hát … dân làng truyền tụng đôi trai gái bằng tiếng hát và tiếng cồng chiêng vang dậy. Riêng Sang Mô tức tối, kiếm cách trả thù.

Năm sau Điểu Du sanh được một con trai. Ngày đứa bé ra đời, trời mưa tầm tã, Sang Mô nhân đó tung tin: “Điểu Du sanh ra ma quỉ, rồi sẽ sở hữu nạn thất bát đói kém!”

Do đồn nhảm Sang Mô bị Điểu Lôi quở phạt. Hắn càng oán giận. Năm sau nữa, trong một chuyến du ngoạn săn chung với Điểu Lôi, Sang Mô đã sát hại tù trưởng bằng một mũi tên bắn lén vào sau lưng. Rồi hắn cùng mười tên phản loạn khác kéo về suối Đạt Bo để thịt luôn vợ chồng Xơ-ra-đi-na.

Canh hai đêm đó, ngôi nhà của vợ chồng Xơ-ra-đi-na tự dưng bốc cháy. Xơ-ra-đi-na chỉ kịp hét to: “Mang kẻ đốt nhà!” rồi ẵm con cùng Điểu Du thoát khỏi vùng lửa.

Cuộc xô xát diễn ra khốc liệt. Mải lo chở che cho con, Xơ-ra-đi-na bị thất thế. Còn Điểu Du sau một lúc phản kháng cũng bị bọn Sang Mô bắt. Xơ-ra-đi-na xông tới cứu vợ. Đứa con tuột khỏi tay chàng văng xuống đất.

Bỗng một chiếc bóng mảnh mai lao nhanh tới và ôm lấy thằng bé thoát vào rừng. Sang Mô gào lên;

 – Đuổi theo, trừ diệt tiệt nòi!

Nhưng bóng con ngựa trắng của Xơ-ra-đi-na chở Sang Mỵ trên lưng đã biến mất trong rừng.

“Cho dù là em gái ta, cũng cứ bắn!”, tên chứa cánh vun vút. Sang Mô còn đốt cháy rừng hòng ngăn cản em gái mình chạy thoát. Tức giận, Sang Mô nghiến răng trói chặt vợ chồng Xơ-ra-đi-na quăng xuống một chiếc xuồng sở hữu chất lẫn một thứ nhựa cây dễ cháy, rồi thả xuồng trôi theo dòng nước chảy xiết. Sang Mô cho chèo cuồng rượt theo và cứ nhắm vào xuồng của Xơ-ra-đi-na mà buông những phát tên lửa. Tới một bậc đá xuồng bị cản lại. Xơ-ra-đi-na đã kịp tháo dây trói hai tay và rút tù và ra thổi một hồi dài.

Hàng trăm người ở miền hạ du nghe tiếng tù và liền đổ xô ra bờ sông, nhảy qua những gộp đá, tiến tới chiếc xuồng đang bốc cháy ngùn ngụt. Mọi người ngậm ngùi trước chết chóc đớn đau của Xơ-ra-đi-na và Điểu Du. Vừa lúc đó con ngựa trắng chở Sang Mỵ sở hữu hai mũi tên cắm sâu. Nàng chỉ kịp trao đứa bé cho ông già Xơ-ra-đi rồi ngã gục xuống ngựa. Xơ-ra-đi vuốt mắt Sang Mỵ.

 – Nghìn đời ta tri ân nàng đã cứu cháu ta.

Còn con ngựa trắng thì ngước đầu nhìn ra phía ngọn lửa đang bốc cháy. Ko thấy chủ, nó hí lên một hồi dài buồn thảm rồi phóng mình xuống dòng thác xoáy.

Trong lúc đó bà con đã bắt trói Sang Mô và mười tên phản loạn đem nạp cho Xơ-ra-đi. Những tên nghe lời dụ dỗ tậu chuộc của Sang Mô được Xơ-ra-đi xá tội. Còn Snag Mô thì bị trói chặt vào chỗ nó đã gây ra tội ác. Tù trưởng Xơ-ra-đi giương ná và lắp một mũi tên ngắm vào Sang Mô. Mọi người hồi hộp chờ đợi. Bỗng ông hạ ná và hô một tiếng “Pa” ngắn gọn, rồi quẳng chiếc ná xuống dòng thác.

Ông muốn cho đời sau hiểu rằng: mối hận thù phải được lấp bằng. Mọi người nên sống với nhau trong tình thương to. Vì lòng tri ân so với Sang Mỵ ông tha chết cho Sang Mô. Sang Mô rạp đầu lạy Xơ-ra-đi rồi ôm xác Sang Mỵ bước xuống xuồng, nước mắt lã chã.

TỪ đó người trong cùng gọi thác này là thác Tri Ân, sau đọc trại thành Trị An.

Nội dung bài viết

KHẢO DỊ 1

Ngày xưa, sông Đồng Nai đoạn từ thượng nguồn chảy về vùng Mã Đà, tuy ko rộng nhưng rất phẳng lặng, … Hai bên bờ là dải rừng già, sở hữu thú dữ và nhiều thứ cây. Hồi xưa đã sở hữu người sinh cơ lập nghiệp ở đây, họ tuyên truyền thành từng bộ tộc và sống bằng nghề săn bắn là chính.

Trong bộ tộc bên này sông, dưới chỗ đuôi thác giờ đây, sở hữu một chàng trai tuấn tú, dũng cảm. Chàng sống rất nghèo nhưng trong sạch, lại sở hữu bụng thương người. Ngày đêm cung nỏ ko lúc nào rời khỏi tay chàng, và ko sở hữu đường ngang ngả tắt nào trong rừng mà ko sở hữu dấu chân chàng đặt tới.

Một hôm chàng vội qua sông, tới khu rừng bên kia bờ để săn. Vì mê mải đuổi theo một con nai, chàng lạc vào một khu rừng rậm, nơi sở hữu một bộ lạc khác đang sinh sống. Con nai chỉ còn cáh chàng trong tấc gang, chàng giương cung định bắn, bỗng một tiếng thét vang lên lanh lảnh: “Đừng bắn nó!”.

Ngừng quanh một lúc, chàng thấy xuất hiện ở đầu trảng một cô gái xinh đêp đang di chuyển về phía chàng. Nàng chính là con gái độc nhất vô nhị của tên trưởng tộc sung túc và khét tiếng tàn bạo trong vùng.

Sau phút họp mặt ban sơ, cặp trai tài gái sắc cảm mến rồi yêu nhau tha thiết. Từ đó, hai người thường tới với nhau, lúc săn thú, bắt chim trong rừng, lúc ngồi giặt áo bên sông, lúc ngắm trăng lên trên đầu trảng. Tất nhiên, cuộc hứa hò đều lén lút, vì hai người biết rằng điều kinh khủng sẽ xảy ra nếy tên trưởng tộc gian ác hay được. Nhưng rồi điều đó cũng tới. Qua sự dò la của thuộc hạ, tên trưởng tộc hiểu rằng chàng trai khác bộ tộc và nghèo xơ xác vẫn lẩn quất trong rừng rậm thuộc địa hạt của mình. Ko chỉ sở hữu thế, hắn còn dám liều lĩnh quyến rũ đứa con gái duy nhất của y – đứa con gái y định gả cho một tên trưởng tộc ở khu rừng trên, cũng sung túc như y, nhưng đã quá già. Thế là cơn thịnh nộ nổi lên. Bỏ mặc này là núm ruột của mình, mặc kệ lời van xin thảm thiết, tiếng kêu xé lòng của người con gái, tên trưởng tộc đã đánh đập nàng hết sức man rợ, buộc nàng phải chấp thuận lấy tên chồng già theo ý hắn, mà trong trái tim nàng chỉ sở hữu hình bóng của chàng trai đó mà thôi.

Một hôm lúc trời đất còn đang mờ mịt, người con gái đã lén bỏ nhà trốn vào rừng. Gặp chàng trai, nàng gục đầu vào ngực cháng than khóc, kể lể mọi việc đã xảy ra so với nàng, và những mưu mô của tên trưởng tộc là cha nàng. Đó cũng là lúc đám quân lính dưới sự lãnh đạo của tên trưởng tộc, đã lần theo dấu chân nàng phục kích dày đặc quanh rừng để bắt sống chàng cho bằng được. Nghe tiếng động chàng buông người con gái ra, băng rừng chạy nhanh về phía bờ sông. Sông hẹp và chảy êm đềm, chỉ trong nháy mắt chàng sở hữu thể vượt qua sông sang bờ bên kia để trốn vào rừng. về với bộ tộc mình.

Chàng nhảy xuống nước ra tới giữa sông, chợt hai bên bờ dậy tiếng la hét inh ỏi của đám lính và liền theo này là những tảng đá to được đẩy xuống chặn hết lối thoát của chàng. Đám lính tràn xuống bắt được chàng. Tên trưởng tộc sai bảo cột chàng vào tảng đá to nhứt ở giữa sông, rồi tập hợp những tay thiện xạ giương cung phóng hàng trăm mũi tên vào người cháng. Dù khắp mình bị nhiều mũi tên xuyên thủng, chàng vẩn hiên ngang lẫm liệt. Đôi mắt chàng mở to, lúc thì long lên nhìn về phía quân thù, lúc lại hiền dịu xanh trong hướng về rừng:

 – Hỡi rừng xanh, hãy trả thù cho ta!

Đột nhiên chàng trai thét to, tiếng thét như một trận bão áo ào lay động cả rừng cây. Và lạ thường thay, sau tiếng thét xé trời này, người con gái mà chàng yêu dấu đã hớt hãi chạy tới bên bờ sông. Lúc hai người thấy nhau, chàng trai rùng mình một chiếc, rồi gục chết.

Bỏ mặc bọn lính ngăn cản và hăm dọa, người con gái chạy băng xuống dòng dông, nhảy qua những gộp đá. Lúc tới bên người yêu, nàng ôm lấy chàng khóc thảm thiết. Một lát, người con gái đứng thẳng dậy, tựa lưng vào người yêu, ngẩng mặt về phía bờ sông thét lên:

 – Này lũ sát nhân, bây hãy thịt tao đi, hãy bắn tao đi!

Ko biết vì sở hữu lệnh của tên trưởng tộc hay vì say máu thịt người, sau tiếng thét đó, đám lính trên bờ giương cung phóng hàng trăm mũi tên vào người nàng.

– Hỡi dòng sông yêu dấu, hãy trả thù cho ta!

Người con gái chỉ kêu lên được mấy tiếng, rồi vòng tay qua cổ người yêu, gục xuống chết. Và cũng lạ thường thay, sau tiếng gọi của người con gái, nước sông đã tức ngẹn dưới chân hai người, chợt trào lên lai láng, mênh mông và như đạo quân dũng mãnh ào ào tràn qua những gộp đá, tung bọt trắng xóa, … Thác này sở hữu từ ngày đó và được gọi là thác tương tư.

Cũng sở hữu người cho rằng sau khoảng thời kì tên trưởng tộc diệt được mối tình chung tình và thịt được đôi trai gái, ko còn gì để chém thịt nhau nữa nên người ta gọi thác này là Trị An, … Nhưng cứ vào mùa khô, tiếng thác êm đềm trầm buồn nghe mà xé ruột, xé lòng. Người đời nói rằng này là tiếng khóc bi thiết của người con gái. Còn vào mùa mưa tiếng thác lại xối xả, gầm gào. Người đời bảo này là tiếng thét phẫn nộ của người con trai.

(Theo lời kể của ông Bảy Mã Đà ở Suối Sỏi).

KHẢO DỊ 2

Thác Trị An ở trên sông Đồng Nai, sắp xóm cát, cách Tp Biên Hòa khoảng ba mươi sáu cây số theo tỉnh lộ 24. Ở khúc sông này sở hữu một cụm đá bà nằm chắn ngang giữa dòng nước chảy. Về mùa cạn, những cụm đá bàn nổi lên, nhìn kỹ từ trên xuống dưới gồm bảy phiến chồng chất lên nhau, do vậy mà sở hữu tên Thạch Thất Thanh. Về mùa mưa, nước trên nguồn chảy xuống mạnh. Tới chỗ cụm đá bàn nước bị chặn lại tỏa ngọn ra, rồi mực nước dâng lên. Những đợt nước sau xô tới, đập phá mãnh liệt vào cụm đá bàn tạo thành cả trăm cột nước vọt cao lên rồi tung tóe ra, tỏa thành một màn sương mù.

Người dân ở đây truyền tụng một mẩu truyện giảng giải về nguồn gốc thác Trị An như sau:

Ngày xưa đã lâu lắm rồi, lúc vùng đất này thuộc quyền thống trị của nhiều bộ lạc. Mỗi bộ lạc dần dần thành một tiểu quốc.

Một hoàng tử ko rõ thuộc vương quốc nào ở cách xa đó hàng nghìn dặm về phía bắc, đã vượt biển phiêu lưu đây đó để thỏa mãn óc tò mò. Chàng ngược dòng sông Đồng Nai về Hàn Ông Sâm ngày nay thì bị thổ dân bắt giữ, đem nộp cho tù trưởng bộ lạc. Tù nhân bị kết tội là kẻ thám thính của nước thù địch và bị kết án tử hình. Nhưng nhờ vóc dáng vạm vỡ và tỏ ra là một dũng sĩ cương trường và dũng cảm, chàng được tù trưởng khoan dung và sung vào làm vệ sĩ.

Một hôm người con gái của tù trưởng bộ lạc vào rừng dạo chơi, bị một con trăn to làm hại. Liền sau đó, chàng vệ sĩ mới này đã nhanh chóng vung gươm thịt chết con trăn cứu người con gái của tù trưởng. Cảm ơn nghĩa đó, người con gái của tù trưởng xin với cha được kết duyên cùng chàng.

Sống ở đây ít lâu, hoàng tử khởi đầu nhớ về quê cũ, chàng sở hữu ý muốn về cố quốc. Nhận thấy điều đó, người tù trưởng mới sai dân bộ lạc đem đá ngăn dòng để chặn lối chàng ra biển tìm về quê hương. Nhân chỗ bờ đá ngăn sông, tù trưởng cho đắp một cây cầu thiêng làm đàn tế thần bảo lãnh quốc gia hàng năm. Cây cầu sở hữu liên quan tới vận mệnh của bộ lạc nên chỉ sở hữu tù trưởng và một phù thủy trợ tế mới sở hữu quyền lên cầu. Còn tất cả những người nào hễ bước chân lên này là phạm vào uy quyền của bách thần gây nên tai vạ cho nòi giống đều bị kết tội tử hình.

Hoàng tử ngày một nhớ quê cha đất tổ nên một hôm đã liều mình lên cầu để xem xét, tìm lối băng rừng về xứ cũ. Chàng bị đám quân canh gác cầu bắt được mang vào trình tủ trưởng rồi chiếu luật đem chàng xử tử.

Đầu và thân chàng bị quẳng xuống dòng nước để tù trưởng tạ tội với bách thần. Chàng chết rồi, người vợ còn trẻ ngày ngày leo lên cầu than khóc mong được chết theo chồng cho trọn lòng chung tình. Rồi ngày qua tháng lại, nàng hóa thành đá. Ngày nay ở thác Trị An sở hữu hòn đ1 giống hình một người thiếu phụ ngồi nhìn xuống sông. Quần chúng gọi này là “Hòn vọng phu”.

Chỗ sông lấp được người sau gọi là Thạch Thất Thanh. Đời chúa Hiền dân vào khai khẩn cùng đất ven sông này. Ông Sâm là người trước nhất tới lập nghiệp ở đây, nên Hàn Bảy Đá cũng sở hữu tên là Hàn Ông Sâm.

Chào quý độc giả, Em là Tùng Chi, đây là một website chuyên nghiên cứu & biên tập các nội dung chủ đề nấu ăn Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức dựa vào kiến thức chuyên môn cũng như khả năng thu thập thông tin từ những nguồn uy tín nhất để cung cấp cho bạn đọc những kiến thức hữu ích nhất mà bạn đọc đang quan tâm.Hy vọng những nội dung Chi cập nhật lên website sẽ giúp được bạn nhiều nhé. Em chúc bạn đọc thật khỏe mạnh, hạnh phúc với gia đình nhỏ tuyệt vời.

Related Posts

Có nên tập một nhóm cơ duy nhất trong một buổi tập?

Ngày xưa ở vùng Đồng Nai, sở hữu một bộ tộc du mục thuộc dân tộc Châu Mạ chuyên sống bằng nghề nương rẫy và săn bắt…

Sinh vật huyền bí trong Harry Potter

Ngày xưa ở vùng Đồng Nai, sở hữu một bộ tộc du mục thuộc dân tộc Châu Mạ chuyên sống bằng nghề nương rẫy và săn bắt…

Sức mạnh của những Thượng Huyền Quỷ trong Kimetsu no Yaiba

Ngày xưa ở vùng Đồng Nai, sở hữu một bộ tộc du mục thuộc dân tộc Châu Mạ chuyên sống bằng nghề nương rẫy và săn bắt…

Tố Nữ kinh là gì? Nguồn gốc của Tố nữ kinh như thế nào?

Ngày xưa ở vùng Đồng Nai, sở hữu một bộ tộc du mục thuộc dân tộc Châu Mạ chuyên sống bằng nghề nương rẫy và săn bắt…

Top 19 stt giả danh tri thức mới nhất 2022

Ngày xưa ở vùng Đồng Nai, sở hữu một bộ tộc du mục thuộc dân tộc Châu Mạ chuyên sống bằng nghề nương rẫy và săn bắt…

Tìm hiểu về gối 2 nửa SKF (SNL, SE)

Ngày xưa ở vùng Đồng Nai, sở hữu một bộ tộc du mục thuộc dân tộc Châu Mạ chuyên sống bằng nghề nương rẫy và săn bắt…